Monthly Archives: July 2015

How To Ruin Your Life (Without Even Noticing That You Are)

Thought Catalog

Erin KellyErin Kelly

Understand that life is not a straight line. Life is not a set timeline of milestones. It is okay if you don’t finish school, get married, find a job that supports you, have a family, make money, and live comfortably all by this age, or that age. It’s okay if you do, as long as you understand that if you’re not married by 25, or a Vice President by 30 — or even happy, for that matter — the world isn’t going to condemn you. You are allowed to backtrack. You are allowed to figure out what inspires you. You are allowed time, and I think we often forget that. We choose a program right out of high school because the proper thing to do is to go straight to University. We choose a job right out of University, even if we didn’t love our program, because we…

View original post 907 more words


ABOUT ESTILL VOICE TRAINING

Wonder of Voice

Have you heard about Estill? It is a great way to learn about your voice – if you are the right type! I mean, if you are something like a vocal nerd. There are singers who just want to sing freely and certainly don´t want to be too aware. For that type of singers I would´t recommend Estill, because in Estill awareness is everything.

How do you know if it suits you? If you are like me, and want to know exactly what is going on in your throat, your mouth, your body and everywhere inside you when you sing – then Estill might be for you. That´s how she was, too: the founder of this training, Jo Estill herself. She was an American classically trained singer, who became so passionate about the instrument itself that she went on a quest to understand it in great detail. Through her ground-breaking…

View original post 267 more words


Dừng lại đi.

M có nhớ bạn Nhi m gặp ở admission camp, cái bạn mà m rất ngưỡng mộ ko? Bạn ý vừa post những dòng này lên fb đây này. “Tối hôm trước mình lại than phiền với bạn thân (đang xa) là trời ơi t không có laptop bất tiện quá chừng muốn bắt tay vô làm việc cũng không được nên cứ ì ra, bạn không kịp nhìn mình và bảo a b c rằng m nên mua laptop đi con, như tao bây giờ ôm cái máy 12 giờ một ngày nè >. < Mình nhẩm nhanh 24 trừ 12 trừ còn 6. Chà . . Trên đường về mình suy nghĩ và cảm thấy biết ơn cosmic blessing của mình. Nhờ không có laptop ngày nào ba mẹ con mình cũng nằm lăn trên giường nựng nhau, sỉ vả nhau, trêu đùa nhau, kể chuyện cho nhau nghe từ chiều đến tối. Nhờ không có laptop mình ngủ sớm, dậy sớm, chạy bộ tập thể dục và đi ngắm bình minh mỗi sáng, hít thở không khí tinh mơ. Nhờ không có latop mình mới nghĩ đến chuyện đi thiền, tích nạp mana của vũ trụ ( :)) ). Nhờ không có laptop mình mượn sách giấy về nhà đọc nhiều hơn, đi đây đi đó giao lưu nhiều hơn. Nhờ không có latop mình trở về với giấy bút truyền thống, học được nhiều hơn. Nhờ không có laptop mình chỉ có thể tiếp cận đến những thông tin thật sự cần thiết, dành thời gian cho những việc ưu tiên. Trên hết, nhờ trải nghiệm không có laptop, mình đã quen với nếp sống này, quen bơi xuống dưới biển sâu để chiêm ngắm tảng băng chìm của hiện tại, toàn ý toàn tâm.” M có nhớ đã bao nhiêu lần m tự thấy internet chiếm hết thời gian của m, làm đầu óc m trở thành một mớ bòng bong. Bao nhiêu lần m ngồi lướt fb, twitter và scroll down một cách vô thức, tự nhủ mình thế này thật là vô nghĩa, nhưng m vẫn tiếp tục. M có nhớ chỉ vì bị cuốn vào mấy dòng tin lá cải trên mạng, mà m giả vờ học để ko phải bỏ dở đi làm việc nhà, để mẹ m vừa phải nấu cơm, vừa phải tắm cho em m, mệt đứt hơi ko? Người ta ko dùng laptop để tận hưởng, quan sát cuộc sống, để yêu thương gia đình. Còn m làm tổn hại sức khỏe, phá hỏng đôi mắt vì mấy cái mạng xã hội. M nhìn thẳng vào sự thật đi. M chẳng học được bất cứ một điều tốt đẹp gì từ mấy cái còm-men trên youtube, mấy cái dòng update fb, chưa kể một đống tweet về  người mày ngưỡng mộ trên twitter, cái thì đầy ác ý, cái tâng bốc, cái bày tỏ tình cảm, cái nào cũng hoặc ngắn củn, nhạt nhẽo, hoặc khiến cho m buồn vì biết được con người nhiều khi vô tâm quá, ngu ngốc quá. M thấy tiếc thời gian ko? M đã từng ngồi FB cả 5 tiếng đồng hồ ,lướt news feed và…chờ likes. M đã từng đọc hết cả hơn 1000 cái comment từ một video trên YT, trong đó có khoảng 500 cái giống nhau, 200 câu sỉ nhục, 100 spam. M đã từng ngồi đến 3h sáng, đào nát cả google để tìm tin từ thời xa xưa về idol của m. M điên thật rồi! Bố mẹ m nói m ko chịu giúp đỡ việc nhà, m bảo m phải học, m trách bố mẹ m đòi hỏi m quá nhiều. Không. Mấy việc vớ vẩn kia chiếm hơn một nửa thời gian lên mạng của m. Nếu m ko làm chúng, m vẫn có đủ thời gian để học thật nhiều, và làm việc nhà. Người m nên chống lại ko phải bố mẹ m, mà là con quỷ internet kia kìa. Những lúc nó không là con quỷ, thì nó cũng là con dao hai lưỡi. Nhìn kìa, nó tiện lợi quá, nó xu nịnh m, thôi miên m, rồi dần hút m vào trong lòng y như cái hố đen hút các hành tinh đấy. Nhưng cũng vì nó tiện, m phải lợi dụng nó đúng cách, m phải tập dùng nó như tập dùng dao, đừng để nó làm đứt tay m. Nó giúp m biết đến opera, ballet, Kristen, SNL, giúp m học hát, học sử, học tiếng anh, học múa. Nhưng thế thôi. Đừng dùng nó vào việc khác nữa. Internet nó như thằng giúp việc của m ý, để nó làm nhiều thứ quá đến lúc nó mạnh hơn m, nó điều khiển m luôn. Nó là last resort trong mọi thứ, chứ ko phải priority.