Category Archives: Uncategorized

Nửa mùa

Bây giờ tôi đang tự hỏi: phải chăng niềm tin của mình đang sắt đá quá mức, đến nỗi nó có thể giết chết mình.
Tôi đang ngồi bóc lịch, mong chờ được ra khỏi trường đại học y như 4 năm trước khi tôi ngồi bóc lịch chờ ra khỏi trường cấp 3. Không phải vì trường đại học và trường cấp 3 của tôi là những nơi vô cùng tồi tệ – tôi biết thậm chí chúng còn là môi trường tuyệt vời với nhiều người- chỉ đơn giản là, tôi không may là một kẻ cuồng suy nghĩ, đã lỡ tự đặt ra những giá trị trung tâm cho mình, và từ chối thỏa hiệp chúng.
Tôi không thể yêu nổi những gì mình được dạy ở trường đại học, bởi nó đi ngược lại những niềm tin và giá trị của bản thân mà tôi luôn vun đắp. Ở trường, chúng tôi được dạy cách làm thế nào để thành công trong môi trường kinh doanh, làm thế nào để có được công việc tốt nhất, chúng tôi được chỉ dạy những kiến thức chuyên môn, và nhiều thứ khác. Tôi đã từng nghĩ, cách đây khá lâu, rằng tất cả những điều này sẽ khiến tôi hạnh phúc hơn, khiến tôi nhìn rõ tương lai hơn và cảm thấy an toàn hơn. Nhưng không. Ngược lại, nó khiến tôi đau khổ hơn và mờ mịt hơn về tương lai. Bởi đã từ lâu, đó không phải là những thứ tôi muốn. Và một khi tôi đã quyết định như thế, tôi không thể nghĩ khác đi được nữa.
Tôi muốn phát triển tiềm năng nghệ thuật hết mức có thể, tôi muốn tạo ra những tác phẩm mà bản thân tôi phải tự hào. Nghe không tưởng nhỉ, ở Việt Nam này á, nhiều người nói. Nhưng đúng đấy, ở Việt Nam này đấy, và tôi sẽ làm đấy. Cho dù có mất 10 năm, 20 năm, 30 năm, nếu tôi còn sống, tôi vẫn sẽ làm. Tôi đã tìm thấy con đường mình sẽ đi và sẽ không bao giờ rời mắt khỏi mục tiêu của mình, và cũng chính vì thế, tôi không thể thỏa hiệp với những thứ làm héo mòn tiềm năng của tôi. Mỗi khi đến trường, ngồi nghe giảng, làm bài tập hay bất cứ thứ gì khác, tôi luôn bị giày vò bởi suy nghĩ rằng, tôi chỉ có thể tồn tại và sống tốt ở nơi này nếu như tôi ngoan ngoãn nghe lời và biến mình giống y như những người khác, điều mà nếu tôi vui vẻ làm theo, sẽ khiến tôi nhạt nhòa và lu mờ. Tôi là một kẻ tự trọng quá đáng, và điều đó nhiều khi có hại, nhưng khi vứt bỏ nó, tôi không còn là tôi nữa.
Tôi thật sự là một kẻ tự trọng quá đáng. Rất nhiều khi tôi phải hứng chịu những hình phạt, hoặc chỉ đơn giản là làm vài công việc ở trường mà đối với người khác chẳng có gì to tát, nhưng với tôi lại là một sự nhục nhã. Có cố thế nào tôi cũng không thể làm mình nghĩ khác được. Và cứ như thế, những chuyện xảy ra ở trường, cho dù nhỏ nhặt đến mức nào, cũng như một sự tra tấn lên sức khỏe tinh thần của tôi.
Tôi tìm ra một cách giải quyết tạm thời vì tôi buộc phải làm thế, đó là chống lại những gì tôi được dạy, từ bên trong. Tôi đến trường với tâm thế sẵn sàng đẩy ra. Tôi không để ai tiêm vào đầu tôi bất cứ thứ gì hết. Lúc nào tôi cũng như một bà cô đanh đá với cái đầu sẵn sàng phản biện và chỉ trích.
Nhưng khổ nỗi, có những thứ muốn tránh cực kỳ khó bởi ngày nào nó cũng đập vào mình hoặc được rót vào tai mình. Vì thế tôi lại nghĩ ra chiến thuật thứ hai, đó là trở nên nửa mùa, học hành kiểu nửa mùa, tuân thủ quy định kiểu nửa mùa. Làm thế nào thì làm, miễn là đến trường càng ít càng tốt, đủ điểm chuyên cần để qua môn là được. Và cái sự nửa mùa này là đại diện cho cái éo le và thối nát của đời tôi. Bởi thứ nhất, tôi đề cao sự cố gắng hết mình, hay nói cách khác là một mùa. Bằng cách trở nên nửa mùa, tôi đang cầm gậy đập tan nát cái một mùa mà tôi tôn thờ. Thứ hai, cái nửa mùa của tôi luôn luôn kéo theo hình phạt, hình phạt lại kéo theo sự nhục nhã, sự nhục nhã kéo theo hao tổn tinh thần. Tóm lại là tôi đã tự mua cho mình một chảo mỡ rồi sống theo kiểu tự nó rán nó đến khi teo tóp trơ hết xương thì thôi.
Tôi không nghĩ là mình sẽ cảm thấy tốt hơn sau khi đưa những dòng này lên FB, nhưng tôi không thể chịu được nếu cứ giấu trong lòng. Tôi cần được hiểu. Chưa bao giờ mỗi ngày trôi qua lại khó khăn với tôi thế này. Ngày nào cũng vậy, tôi chỉ thật sự sống một nửa ngày, nửa còn lại tôi lê lết. Thậm chí tôi cũng không chắc mình sẽ chịu được thêm 1 năm nữa đến ngày ra trường.
Có lẽ tôi sẽ làm cái gì đó. Vì tôi là kẻ có xu hướng tìm lối thoát.
Advertisements

Indulgent passion

Kiss me tender, hug me, sing softly, calm me down at night when thoughts suffocate me and burn me so I will not die of absolute terror or melancholy because of how clear it becomes at night that this world is not as pure as I imagined it to be, that people die and kill each other with swords or with words, that nature is dying too and what exist beyond the horizon is not poetic but rough and devilish.

catch me now if my dreams become pieces because so will my body and my soul.


Bee’s guide to dating

An Nguyen (who prefers being called Bee), is a student from Vu Trong Phung High School in Hanoi, Vietnam. She plans to publish her first self-help book by the end of 2017. Bee has been contributing to Tuoi Hoa magazine since 2006.

Even though I have never dated anyone before, I’ve heard a lot of dating stories from my friends and helped them solve so many relationship problems. So that’s enough to say my knowledge about dating is pretty thorough and most important of all, updated.

1st rule of dating: Pretty boys are assholes.

This philosophy has been achieved from comprehensive analysis of several relationships I know. It’s simple. Pretty boys are desired by many, so it’s easy for them to be 1) a player or 2) a cheater. Don’t be blinded by their physical attractiveness. Stay away from them.

2nd rule of dating: Pretty girls are still nice

Because girls are better than boys.

3rd rule of dating: Ugly boys are a waste of time

Not nice to look at. And usually not interesting either. If an ugly guy asks you out, don’t bother considering his personalities or whatever. Say no as fast as you can.

4th rule of dating: Ugly girls are…Nope, there’s no ugly girl. 

Girls are always so soft and clean and their curves are mother nature’s blessing. If you don’t find a girl beautiful the first time you meet her, you will the second time.

And if you have met her so many times but still find her unattractive. Try asking her a complicated problem-solving question. Chances are she’s super brainy and what else can top that?

12:20 am 15/9/2017 – Huong P.

 

 

 

 

 


Protected:

This content is password protected. To view it please enter your password below:


The King of Cats – part 1

Since the day I was able to walk with my mother along the lakeside, and sneak among the twisted twins and twigs of the trees nearby, I have always wished to be the king of cats, to have anything whenever I want it. I feel a sensation all over my body whenever I imagine that other cats have to hail me as king, and follow my every order.

Little did I know about the misfortune that would happen to me. One day, I woke up without my mother by my side. I yelled until my throat burned but she never came back. I searched for her everywhere but in vain. At that moment, I swore to myself that I would do anything to be the king of cats, so that I could force my army to find my mother and punish her for what she had done to me.

How I survived until this day is a matter of mystery. I could write my story into an epic poem, but I would not, because my energy has to be saved for planning – planning is something not to live without if someone really wants to achieve something big, like I do.

For a week after my mother left me, I was starved. My mother had always found food somewhere and brought into our cave for me. The only times she let me out was when she wanted me to stroll with her along the lakeside. I had no food finding skill whatsoever. There was one time I found a tiny dead fish near the lake. It smelled familiar so I tried, and it kept my stomach still for about three grummms – three-eighth of a day!

Humans always tell one another, “Lady Luck favors ones who try”. I didn’t even try once, but I guess Destiny just does anything to make me the king of all cats. One day, when looking for another dead fish, I was lost and found myself inside a strange garden. I was too hungry at the moment to try finding a way out, so I just lay down and slept.

But I was awaken by a very strong smell of fish. I couldn’t believe my eyes. A bowl full of tiny fish and something incredibly white and fluffy was right in front of me. I shoved my mouth into the bowl without even thinking.

Barely had I finished the food when I saw a creature so big – something that I now know as “human”. I was not terrified at all, but I still reminded myself to be vigilant. However, that creature just watched me, and then walked away.

The hunger was over, and I was able to find a small hole that allowed me to squeeze through and get out. But I couldn’t help but coming back into that garden the next day, and many days after that. Each time, the creature brought me a bowl full of food similar to what my mother had always fed me.

 


How To Ruin Your Life (Without Even Noticing That You Are)

Thought Catalog

Erin KellyErin Kelly

Understand that life is not a straight line. Life is not a set timeline of milestones. It is okay if you don’t finish school, get married, find a job that supports you, have a family, make money, and live comfortably all by this age, or that age. It’s okay if you do, as long as you understand that if you’re not married by 25, or a Vice President by 30 — or even happy, for that matter — the world isn’t going to condemn you. You are allowed to backtrack. You are allowed to figure out what inspires you. You are allowed time, and I think we often forget that. We choose a program right out of high school because the proper thing to do is to go straight to University. We choose a job right out of University, even if we didn’t love our program, because we…

View original post 907 more words


ABOUT ESTILL VOICE TRAINING